Friday, January 8, 2021

ONE LITTLE MONKEY-


 

One little monkey jumping on the bed.

He felloff and bumped his head.

Mama called the doctor

And the doctor said,

No more monkey jumping on the bed.”

ROMANCE- I played with a bit influence of guitarist Nguyen Duc Dat

 https://www.youtube.com/results?search_query=romance-+thanh+luong


CÁI BƯỚU CỔ CỦA MẸ TÔI

 

 CÁI BƯỚU CỔ CỦA MẸ TÔI

 

   Không biết mẹ tôi có cái bướu cổ đó từ khi nào, nhưng tôi biết rất rõ vì sao và lúc nào nó đã biến mất.

 

   Gia đình chúng tôi dời về Cần Thơ vào cuối năm 1963. Tôi vào học lớp 3 trường Tham Tướng và ba tôi thuê được một căn nhà lá, trong hẻm 5 - kế cận một người đồng nghiệp. Từ hẻm Hai đến nhà thờ Tham Tướng khoảng 50 mét, cách đầu hẻm khoảng năm căn nhà, nhà tôi thật dễ tìm. Ba tôi là con trai cả, con một, nên được Ông nội tôi thương lo nhiều hơn hết. Ông thường đi thăm chúng tôi mỗi khi ba tôi thuyên chuyển đến một đơn vị mới.

 

   Vì ngày mồng 8 tháng 6 âm lịch là ngày giỗ của bà Cố, và vì việc đi xuống Cần Thơ không quá khó, vào ngày 6 tháng 6 âm lịch, ông nội tôi đã một mình đi xuống thăm chúng tôi và ngày hôm sau ông sẽ đưa ba tôi về Sài Gòn dự đám giỗ. Tìm đến nhà lúc 5 giờ xế chiều, ông tôi mới hay là mẹ tôi sửa soạn đi nhập viện để sáng ngày hôm sau mổ một cục bướu rất to bên phải sau khi đã uống thuốc, khám nghiệm và được bác sĩ bệnh viện quân y trưởng chuẩn y rồi. Ông tôi ngăn cản ngay chuyện đi mổ vì cho rằng hai anh em tôi còn nhỏ quá.

 

  Theo cách nói có vần có điệu, ông tôi giải thích với mẹ tôi rằng,

 

  - Tụi nó còn con nít, con nôi. Có bề gì, tội nghiệp hai đứa phải mồ côi, mồ cút!

 

    Rất quý chuyến thăm bất ngờ nhiều ý nghĩa đó và lời khuyên răn của ông tôi, mẹ tôi đi cất ngay cái giỏ nhựa màu đỏ đựng những đồ dùng cá nhân của bà, bình thuỷ, khăn mền, hai hộp sữa và một cái ca nhựa. Tôi vui mừng có ông nội thăm. Tôi vui mừng vì mẹ tôi không phải đi mổ. Tôi còn nhớ cái giấy cam kết ba tôi đã ký đồng ý, cái con dấu đỏ, chữ ký tên của bác sĩ đại úy quân y Trần Ngọc Châu.

 

   Vì gần sau này, cái bướu đã quá lớn, mẹ tôi phải nghiêng đầu về môt bên và không thể nhai cơm được nữa. Mẹ tôi thường nấu cháo hoặc nấu súp nui cho cả nhà ăn. Tôi còn hình dung ra cái tô súp nui mẹ tôi làm cho 2 anh em tôi- thơm ngon như thể mẹ tôi là một thợ nấu trong nhà hàng. Có thể tôi đã nghe đâu mẹ tôi đã phải mang bướu cổ ấy hàng 7- 8 năm gì rồi.

  Vì còn quá nhỏ tuổi, tôi đã không hiểu mức nguy hiểm, phản ứng phụ hay di chứng gì của ca mổ cả nhưng tôi biết rõ một điều là bác sĩ Châu- một đại uý quân y, nổi tiếng ở Cần Thơ. Tôi chỉ mong sao sau ca mổ mẹ tôi không còn phải ăn cháo, ăn nui, không còn nghiêng đầu qua bên phải, không còn phải thường đưa tay lên vuốt vuốt, không còn phải mở một nút áo sát trên cổ và tôi mong sao mẹ tôi sẽ vẫn còn là mẹ tôi sau cuộc giải phẫu.

 

    Sáng sớm hôm sau, theo một thói quen cố hữu, ông nội tôi đi bộ ra chợ Tham Tướng để uống cà phê. Về nhà lúc trời vừa có nắng nhẹ, ông tôi kêu lên rằng hơi mệt và hơi chóng mặt khó chịu. Một y tá gần đó đến ngay để đo huyết áp, chích cho ông vitamin hay thứ gì đó giúp ông mau khoẻ lại.

  Trưa hôm ấy, nhà của chú Nhuệ kế bên có một tiệc nhỏ. Ông tôi được mời qua dự. Cả bàn tiệc chào mừng ông, chúc ông mau khoẻ để ông cùng ba tôi đi về Sài Gòn. Có người khuyên ba tôi nên ra xe về Sài Gòn trước để ông ở lại đây vừa nghỉ ngơi vừa để chơi với hai đứa cháu nội.

 

   Vốn ít nói, ông tôi không có ý kiến gì khác. Sau giờ cơm trưa hôm đó, vì trời rất nóng, hai anh em tôi đi tắm mương cạn nhỏ ở trong khoảng gần cuối con hẻm 5 đó. Cùng lúc ấy, ba và ông tôi vừa xong bữa tiệc. Ba tôi vội lên đường đi Sài Gòn ngay. Vừa bước vào nhà, vừa nghe hai đứa cháu nội đang tắm lúc nắng trưa nắng như vậy, ông bảo ngay mẹ tôi rằng,

 

  - Xấp nhỏ đâu có biết bơi, biết bung gì đâu. Con nít, con nôi đi tắm ao, tắm hồ xa xôi phải có người lớn coi chừng, coi đổi chớ. Kêu hai đứa nhỏ về đi con!

 

    Mẹ tôi đã vâng lời ông nội và chúng tôi đã vâng lời mẹ ngưng tắm. Tôi vào nhà khi ông tôi đang nằm nghỉ trên giường. Khi tôi đang thay đồ ngay bên cái tủ áo thấp nhỏ ngay cạnh bên đầu giường, tôi thấy rất rõ ông tôi tựa một cùi chỏ lên cái gối ôm to, vấn một điếu thuốc. Vừa mặc xong cái quần đùi, tôi cũng vừa thấy ông tôi đặt cái điếu thuốc chưa kịp mồi, lên trên thành mép giường bên trái. Ông kéo cái gối ôm để tựa đầu lên và ngay sau đó ông co hai tay lên, hít thở sâu một cách khó khăn. Ông phải co giật hai tay, chần và toàn thân đến mấy lần.

   Nhận ra chuyện bất thường, tôi chạy vội ra phía trước nhà để báo cho chị tôi. Khi hai chị em cùng vội bước vào khi mẹ tôi cũng từ phía sau nhà bước lên và chính mắt của mẹ tôi mục kích cái giây phút ông tôi ra đi.

 

   Là người đang bệnh nặng, với ba đứa con nhỏ, chồng vừa đi vắng , mới về một xóm lạ, mẹ tôi kêu rên đau đớn khôn cùng. Nghe theo lời bàn bạc của ai đó, mẹ tôi bảo chị tư tôi lập tức ra bến phà Cần Thơ để tìm và ngăn ba tôi lại. Không gặp ba tôi, chị tôi, mới 14 tuổi, phải một mình đi ngay lên Sài Gòn để báo hung tin. Thật may cho ba mẹ con tôi khi mà rất đông người hàng xóm trong cái hẻm đó sốt sắng tự nguyện đến phụ giúp.

   Bà Sáu Đô tự động mang một số tiền khá lớn đến cho mẹ tôi vay. Vài người tự mang cả máy may của họ đến để lo giúp may những bộ đồ tang cho chúng tôi. Có nhiều đàn ông, thanh niên khiêng đến 2 bộ bàn ghế và cùng nhau họ dựng căng lên tấm bạt che. Hai anh em còn nhỏ xíu, chẳng biết phải làm gì vào lúc đó. Trong đêm tang tóc đầu tiên đó, mẹ tôi không ăn uống được gì. Cái bướu cổ sưng đỏ vẫn còn gây mẹ tôi đau nhức. Nhiều người bà trong xóm đó lo sợ và khuyên mẹ tôi đi mổ sau khi an táng ông nội của tôi xong.

 

     Trưa hôm sau đó, một đoàn người bà con của tôi từ Sài Gòn xuống. Ông Chín, em chú bác với ông tôi đã đại diện gia đình để tổ chức đám tang và tẩm liệm cho ông tôi.

   Theo lời dị đoan, ông Chín tin rằng,

 

   - Người mất đi có thể giúp mang theo xuống thuyền đài cái bệnh nan y, thương tích cho người họ yêu thương, quan tâm nhất.

 

  Ai cũng đồng tình rằng ông tôi chủ ý, cố tình xuống Cần Thơ thăm chúng tôi đã cố ngăn mẹ tôi đi mổ. Ông tôi cũng dường như cố ý để mẹ tôi nhìn mặt lần cuối nên ông tôi có thể giúp mang đi cái bướu cổ đó. Kêu mẹ tôi đến bên giường, Ông Chín tôi nắm bàn tay của ông tôi đặt lên cái khối u sắp được giải phẫu ấy của mẹ tôi, rồi vừa vuốt 3 lần vừa nói khá to trước khi liệm,

 

   - Anh Tư ơi! Anh thương con dâu thương cháu nội nên anh mới về đây thăm rồi ra đi ở đây. Con dâu anh có tật nguyền, có u có bệnh, anh giúp đem bỏ nó đi nghe anh Tư?

 

    Khi cả đoàn người và gia đình chúng tôi đưa cái hòm của ông tôi về Sài Gòn, cả xóm ra tiễn đưa. Ai nấy đều tội nghiệp cho mẹ con chúng tôi. Ai nấy đều mong ngày chúng tôi trở về sau cái đám ma của ông tôi. Ai nấy đều muốn biết cái gì sẽ ảnh hưởng đến cái bứu cổ của mẹ tôi, sau ngày dự tính được mổ và sau 3 lần vuốt tay của ông tôi.

 

    Bên nội tôi có khá nhiều bà con. Trên làng An Hội, xã Thông Tây Hội- Gò Vấp đó, nhiều người biết gia đình ông nội, giòng họ Lương ở đó có nhiều chi cho nên đám ma khá lớn. Trong bốn ngày quàng lại đó, công việc tấp nập, tiếp chuyện nhiều người bà con đến cúng viếng, mẹ tôi quên bẳng đi cái chướng ngại vật ngay trên cổ. Mọi người bên họ nội của tôi chẳng ai màng đến cái gì về mẹ tôi cả. Cô Bảy của tôi, người khá giả nhất, lanh lợi nhất, và dĩ nhiên có thế lực trong gia đình nhất, đã trách móc mẹ tôi đủ điều nhất là vì phải xuống thăm chúng tôi ở xa xôi như thế ông tôi mới mất sớm như thế. Nhưng rồi, ngày chôn cất và mở cửa mả- 3 ngày sau- cho ông nội tôi cũng đã đến.

 

   Mọi chuyện ma chay vừa tạm ổn và mọi người tạm yên lặng nghỉ ngơi. Mẹ tôi và hai anh em tôi đang nằm trên bộ đi văng khi mẹ tôi kêu lên,

 

   - Ôi trời ơi, Nó lặn rồi nè!

 

   Bà bật dậy tuột xuống bộ đi văng và đến đứng ngay trước tấm kiếng lớn. Cái mụt bứơu bây giờ chỉ còn khoảng phân nửa, không còn màu đỏ hồng như trước. Mẹ tôi không còn thấy vướng víu khi nuốt và bà không còn phải nghiêng cổ về một phía. Bà không bị khó thở, khó nuốt và đau cổ họng nữa. Mẹ tôi ăn uống như bình thường và quan trọng nhất là mẹ tôi sẽ không phải đi mổ, không còn làm chúng tôi lo sợ phải bị mồ côi mẹ sớm nữa.

 

   Khoảng 9 ngày tính từ khi chúng tôi rời Cần Thơ đến lúc mẹ con chúng tôi trở về căn nhà thuê đó. Cả xóm đến mừng, hỏi thăm, rờ mó cái bướu cổ- nay không còn nữa. Biết bao nhiêu lời trầm trồ, bao nhiêu tiếng xuýt xoa, bao nhiêu câu nhắc nhở ông nội tôi và biết bao nhiêu niềm vui, kinh ngạc thậm chí là ganh tị vì mẹ tôi được một phép mầu- cái khối u đó trên cổ đó đã biến mất.

 

                                                                                                                                          Rạch Giá 07-01-15

                                                                                                                                          Lương Ngọc Thành

Tell me why- sung by Do Quynh 4 year-old girl after imitating her sister who took my lessons for 3 months


 

Thursday, March 10, 2016

Tuesday, March 8, 2016

Where is Tuan- more


Where is Tuan?- more

    1. Where is Tuan?
    2. Tell me  where  Tuan is.
3. Can you tell me  where Tuan is?
4. I want you to tell me where Tuan is?
5. I wonder   where Tuan is?
6. I would like to know where Tuan is?
7. Hey, guy, d’ you know where Tuan is?
8. I’m looking for Tuan.
9. D’ you mind telling me when he is?
10. I appreciate your telling me where he is.
11. If you know where he is, please tell.

12.Would you mind telling me where your son is?

YOU MEAN EVERYTHING TO ME- my lyrics


Friday, November 6, 2015

15 CÂU PHỤ- 51 CÂU HỎI

       15 CÂU PHỤ THÀNH 51 CÂU HỎI
1. Tell me…
2. Could you please tell me…..
3. I wanna know…..
4. I wonder….
5. It’s Ok to tell me     
Gắn 1 và các câu 2,3,4 và 5 trước 9 câu phụ sau đây để có 45 câu hỏi.
Ex: Tell me Why You Learn American English.
    
    Why You Learn American English.
    When You Learn American English.
    Where You Learn American English.
    Who Learns American English.
    How You Learn American English.
    How much You Learn American English.
    What You Learn.
    If You Learn American English.
    That You Learn American English.
46. Because You Learn American English, I want to speak to you. Is it OK?  (If you don’t mind)
47.  Although You Learn American English, do you like American culture?
48.  No matter how You Learn American English, can you work with Americans?
49.    Since You Learned American English, have you ever spoken to Americans?
50.   As You Learn American English, do want to work in America?

51.   If only You Learn American English, you can apply for a job here. Is that clear?

Xin con goi ten nhau- my new lyrics


XIN CON GOI TEN NHAU- THANH LUONG


Thursday, June 25, 2015

BA NĂM

                                                BA NĂM

      Tiếng rít của cái thắng xe làm tôi giật mình. Long Vân bị đẩy chờm ra phía trước. Tôi vội ôm ghì em lại. Cả hai chúng tôi không nói với nhau câu gì nhưng trong lòng tôi, tôi có nhiều điều muốn nói ra, hoặc phải nói ra.
     Điều đầu tiên mà tôi phải nói ra là tôi rất hạnh phúc. Về sống với Ba Năm và em là điều tôi chưa hề nghĩ đến bao giờ. Từ nay tôi sẽ coi Vân như em ruột, Ba Năm như ba ruột của tôi vậy. Những ngày nghỉ hè (Tôi dành tặng những người cha nuôi.)
(Tôi dành tặng những người cha nuôi.)
tôi phải dành cho họ thôi. Tôi bổng ghì nhẹ Long Vân vào lòng và hỏi:
-         Em đang nghĩ gì thế? Em có xem anh như anh ruột của em không?
-         Em không biết nữa. Anh phải hứa đừng bỏ em lại như Ba Long, mẹ Vân của em vậy. Chừng nào anh học xong, anh về ở đây luôn nhé. Anh đi làm gần nhà thôi. Em nấu cơm, giặt đồ cho anh. Mình kêu ba nghỉ làm đi. Anh sẽ có tiền lương mà đúng không anh?
Tôi nói thầm,
Anh sẽ không bỏ em và ba đâu nhưng còn em thì sao? Em sẽ phải có biết bao nhiêu điều riêng tư cho em nữa chứ? Em sẽ phải có biết bao nhiêu khát vọng, lý tưởng để theo đuổi. Em phải có cái tổ riêng cho riêng em. Em phải làm những điều mà ba Long và mẹ Thúy Vân mong muốn: “có một gia đình hạnh phúc”.”
      Chúng tôi ăn tối tại Nhà hàng Continental trên đường Đồng Khởi- vừa đổi tên thành- Cửa hàng Ăn Uống Đồng Khởi. Ba gọi những món mà có lần Bác Long đã ăn ở đây và đã rất thích. Tôi thấy làm việc gì Bác cũng nhắc đến Bác Long. Gắp cho mỗi đứa một miếng thịt vịt, Bác nói với chúng tôi:
-         Ở đây quay vịt ngon lắm. Một lác còn dư bao nhiêu, mang hết về! Ngày mai mình khỏi phải đi chợ.
Tôi chưa hề ăn miếng thịt nào ngon như thế này. Tôi chưa bao giờ đi ăn nhà hàng sang trọng như thế này. Ba má tôi sống bằng tiền lương của một hạ sĩ quan. Ông uống bia hàng ngày. Ông có một người vợ bé và 2 đứa con. Làm sao chúng tôi có hạnh phúc hoặc có thể đi “ăn” nhà hàng như thế này được?
    Ba Năm vẫn còn ăn chay. Ba nói nhỏ với tôi:
       - Ba vừa nhận được tiền hàng đầy đủ. Mừng cho cả nhà ta. Con nhắc em ăn no, ăn nhiều cho mau lớn. 
 -  Ba ăn chay như vậy hoài làm sao bác có sức đi làm?
 -  Ba già rồi, việc ăn uống không quan trọng. Thôi con lo ăn hết đi có sức để học.
Ba ruột của tôi hiện giờ không biết tôi đang làm gì, học gì, ở đâu, sống như thế nào. Còn ba ruột của Long Vân giờ này ở dưới suối vàng hay đâu đó chắc là rất hài lòng khi thấy con mình như thế này.
     Sau bửa ăn, ba Năm dắt chúng tôi vào khu thương xá Tax. Vân trầm trồ khen hết món này sang món khác. Một thế giới mầu sắc sinh động đang ở trước mắt em. Một quan cảnh rực rỡ màu sắc với tiếng nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, mát lạnh của một thương xá có tiếng ở Sài Gòn. Một rừng hàng hóa, đồ đạc đang bao quanh em. Em ướm thử một cái áo đầm, và tỏ vẻ rất thích. Ba Năm bảo em vào phòng thay đồ và rất vừa lòng khi thấy em bước ra. Tôi không mua một thứ gì cả. Tôi viện cớ là tôi đã có đủ hết rồi. Ba Năm dắt chúng tôi một quán kem ở góc đường nào đó tôi không rỏ lắm. Trời Sài Gòn hôm đó mát dịu. Trong quán kem sang trọng ấy, tôi còn cảm thấy lạnh chứ đừng nói chi tới em Long Vân. Cô bé ngồi sát vào người tôi. Tôi choàng tay lên bờ vai nhỏ bé của em gì nhẹ em vào lòng tôi. Ba Năm dặn dò gì đó mà chúng tôi không thể nghe được. Một lúc sau, cô gái hầu bàn mang ra một cái bánh kem nhỏ nhắn được trang trí rất tinh xảo. Tôi nhìn thấy ngay hàng chữ: “Happy birthday to Long Vân” và dĩ nhiên có đèn cầy sinh nhật trên đó.
-         Tại cái quán này, Long đã gặp Thúy vân. Tại cái bàn này ba đã ngồi chung với họ. Hôm nay sinh nhật của Long Vân. Ba muốn con gái của ba ngồi ở cái chổ mẹ con đã từng ngồi. Vân nè! Con ước gì. Thành con đốt đèn cầy lên cho em đi con! Happy birthday to Long Vân!
Ông chìa ra cái hộp quẹt. Tôi nhận thấy tay ông hơi run. Không thể nào ông run vì hơi lạnh trong phòng này. Tôi tin rằng ông đã run vì cái lạnh trong tâm khãm, trong tim, trong niềm vui và sự xúc động vì ông đang làm được làm cái điều cả ba ông và ba tôi chưa hề nghĩ đến. Tôi cũng không thể bật que diêm được ngay. Tay tôi cũng hơi run rẩy. Long Vân không không hề hay biết điều này- 2 người đàn ông, một già, một trẻ, đang xao xuyến xúc động. Sự xúc động rất dể hiểu và cũng rất đáng trân trọng. Em nhìn thấy hơi vàng vọt dươi ánh đèn cầy. Em cũng xúc động vì cái hạnh phúc quá bất ngờ này. Bất chợt em òa lên khóc. Những người trong quán tế nhị nhìn chúng tôi. Ba Năm đưa tay xoa đầu và kéo em vào lòng. Hai giọt nước mắt cũng vừa ứa tuôn ra trên gò má tôi, nóng hổi.
-         Thổi tắt đèn cầy đi con. Họ dặn ba trước rồi. Trong phòng máy lạnh không nên đốt gì hết. Xong con giúp em cắt bánh đi. Chia làm ba cho đều. À quên nữa, làm bốn chứ. Chừa cho ba má Long Vân một miếng chứ. Thúy Vân thích bánh kem ở đây lắm!
Tôi tay cầm dao, tay dụi mắt, cố gắng pha trò để cho cả ba vui lên.
-         Chia xong để con đi mượn cái cân để cân lại cho chắc ăn. Nhưng mà ai nhỏ nhất thì hưởng phần ít nhất phải không ba?
Tôi tự nhiên thốt ra tiếng ba mà không hề ngượng ngập như trước đây. Tôi pha trò một câu mà tôi trước đó chưa hề nghĩ ra. Tôi nhận ra mình tự nhiên hơn lúc nào hết. Long Vân lườm tôi. Em không đáp trả nhưng chỉ gật gù như thể là tôi có lý lắm vậy, như thể là em tôn trọng tôi lắm vậy.
-         Thôi, Vân lấy phần bánh cho ba coi. Con ước gì không nè? Con?
Vân lúng túng nhưng cũng lấy ra được một phần tư miếng bánh mời ba ăn. Em cũng cho tôi một phần như vậy nhưng không nói tiếng mời tôi. Chắc em hơi giận tôi rồi. Tôi làm bộ như không biết. Ba người chúng tôi có những suy nghĩ cảm xúc khác nhau nhưng chúng tôi có chung một thứ: Gia Đình. Ba Năm đã ở với Ông bà nội nuôi. Vân đang ở với ba nuôi. Còn tôi? Tôi đang cùng Vân chia cái mái nhà nhỏ nhưng rất ấm cúng này.
-         Con ước được ở với ba hoài. Ba đừng bỏ con đi hoài. Anh Thành về ở với mình hoài…
Long Vân nhỏ nhẹ nói với chúng tôi. Hai bàn tay nhỏ nhắn của em đang vò nát cái góc khăn trải bàn, mặt cuối xuống vì quá e thẹn và bờ vai nhỏ bé gầy guộc hơi run nhẹ. Tôi tự nhiên nhận thấy tôi cũng run theo.
-         Ba phải đi làm chứ con. Nhưng con bây giờ có anh rồi. Ba giao cho anh con quyền huynh thế phụ. Đầu năm học tới, anh dắt con đi học, đi họp phụ huynh và thay mặt ba lo cho con mọi chuyện. Được không Thành? Thôi con kêu ảnh là anh hai đi nhe! Hai anh em con ăn hết bánh đi rồi nói gì thì nói sau.
Hai đứa, không ai biểu ai ăn một chút xíu là xong hết dĩa bánh kem. Tôi đưa cho em cái khăn tay. Vân vê cái khăn, cô em nhỏ ngước mắt lên hỏi tôi:
-         Anh hai bán cho em bao nhiêu vậy? Mấy bà ở trong xóm dặn em là đừng nhận khăn của ai cho hết. Như vậy xui xẻo lắm. Nếu lúc mình không có tiền, mình mua chịu. Anh bán chịu cho em nhe, em không có tiền.
Ông già và tôi phì cười. Tôi thì chợt nhận ra rằng người lớn ít học và dị đoan đã tiêm nhiễm trẻ con nhanh đến mức đáng lo ngại. Hồi còn bé, tôi cũng bị nhiều giáo điều nhiều lời căn dặn kiểu như vậy. Ba Năm chưa hề hỏi tuổi của tôi. Ông chỉ nghe tôi kể vắn tắc là tôi vốn học trường Nông Lâm Súc, hiện ở năm thứ hai đại học, hiện tình gia đình tôi ra sao và tôi trong tâm trạng thế nào. Ông chưa hề để ý xem tôi có tin dị đoan hay không, có những bí ẩn gì hay không. Còn tôi thì tuyệt nhiên biết rỏ rằng ông chỉ tin vào luật nhân quả và vào những ai có tấm lòng vàng.
-         Anh không bán gì cho em hết. Anh chỉ cho em những gì anh có thể có được. Anh sẽ cho em nhiều thứ em mà không thể tin được. Anh nghĩ rằng anh cũng đang có tấm lòng vàng như ba vậy.
Tôi tự nhủ như vậy và mỉm cười với em, lắc lư cái đầu như thể không đồng ý bán cho em cái khăn tay đó vậy. Từ nay tôi như có thêm sức mạnh, có thêm ý tưởng, trách nhiệm và có thêm một gia đình nữa. Một gia đình mà tôi đã không tốn một chút công sức nào xây dựng. Một công trình đang dở dang được giao cho tôi để tôi hoàn tất, để tôi làm nó tuyệt vời hơn so với thiết kế trong bản vẽ. Em như một tòa lâu đài chưa được trang hoàng, chưa được gắn đặt các công trình phụ nào cả, vườn hoa, bải cỏ, hồ sen, ban công và nhiều thứ khác nữa. Tòa lâu đài nào cũng cần có tường rào, cổng vào, gác canh và đường hầm thoát hiểm. Tòa lâu đài nào cũng cần có một đội quân bảo vệ, đội nhóm đầu bếp, phục dịch và người quản lý. Nếu tôi xây xong cho em các công trình phụ, các con người kia tôi tìm ở đâu ra. Có phải tôi vừa tự phát thảo một công trình thứ hai thật khó khả thi. Một mình tôi làm sao có thể lo cho em được những điều ấy. Là một sinh viên xuất thân từ một gia đình nghèo ở Cần Thơ, không có hạnh phúc làm sao tôi có thể hoàn chỉnh những chuyện đó. Ba ruột của tôi đã chưa hề cho tôi một món quà nào. Ông chưa hề dạy tôi một điều gì. Đáng buồn nhất là ông chưa hề gây cho tôi một ấn tượng nào cả. Ba Năm, tôi mới gặp, vừa là cha nuôi của em vừa là cha nuôi của tôi. Người đàn ông giản dị này đã có những suy nghĩ giản dị, có một cách thể hiện giản dị và ông ta đã có một giấc mơ cũng thật giản dị. Một cách giản dị, ông chọn tôi làm con nuôi vì một phần ông cảm thấy thương tôi một phần vì ông không thể thương yêu và dạy bảo cho Long Vân nhiều như những người cha khác. Một cách rất đơn giản, ông ta chia cho tôi trách nhiệm và cũng rất đơn giản ông ta trao cho tôi phần thưởng- có công và có thưởng. Phần thưởng là phân nửa giá trị của cái gia đình này, phân nửa những gì ông tạo ra cho Long Vân đến nay, phân nửa cái mà lẻ ra cuộc đời này sẽ ban tặng cho ông: “Người cha tốt”. Tôi như vừa là người anh lớn mà cũng vừa là người bạn lớn tuổi của Long Vân. Tôi phải vinh dự hay do dự khi nhận “cái phân nửa” này đây? Tôi phải vui vẻ hay phải buồn lo khi nhận lấy nó. Tôi phải nói cho mọi người biết hay âm thầm dấu kín chuyện này. Tôi phải làm trách nhiệm của tôi với mẹ ruột, đang ở Rạch Giá, rất xa Sài Gòn này, với thằng em ruột đang ở trong tù ở Cái Côn, Hậu Giang, cũng rất xa nơi này, và trách nhiệm của cuộc đời của chính tôi nữa chứ?
-         Hai đứa con còn muốn ăn gì thêm không? Ba kêu xích lô về hay ta đi một vòng nữa nghen.
-         Anh Hai chưa có quà gì cho con hết, Ba ơi!
-         Để từ từ anh con nghĩ ra chứ. Tại ba không cho nó biết trước. Phải hông, Thành?
Ba Năm rất đúng. Tôi rất ngạc nhiên đã gặp ông vài tháng trước. Tôi rất ngạc nhiên khi đến cái gia đình “2 cha con” đó của ông. Tôi rất ngạc nhiên khi dự đám sinh nhật này của Vân và tôi còn sẽ phải ngạc nhiên về nhiều điều nữa.
-         Tuần sau anh về. Anh sẽ đem quà về tặng em nhe?
-         Thôi đi. Em nói chơi mà. Anh hai còn đi học, làm gì có tiền mua quà cho em?
-         Anh đi làm thêm!
-         Anh đi làm thêm rồi làm sao anh học bài?
-         Anh sẽ cố học bài.
-         Anh cố học bài thì làm sao anh có thì giờ đi làm thêm?
-         Anh cố gắng gấp đôi.
-         Anh cố gắng gấp đôi thì làm sao anh có thì giờ về thăm ba về em được?
Em lý luận rất đúng. Em ra vẻ hiểu biết và sắc xảo. Ba Năm nhìn nghe hai chúng tôi đấu khẩu với nhau và ra vẻ thích thú. Lâu nay ông chưa hề nghe Vân nói nhiều và nhanh nhẩu đến như vậy bao giờ. Đó có thể là một loại quà mà con cái nên dành tặng cho ba mẹ họ. Đó có thể là một thứ hạnh phúc mà không phải ai cũng có thể có được.   
-         Em không cần quà của anh nữa đâu. Em nói thiệt mà. Tuần sau anh về nhé. Tuần sau cô em đến nhà mình chơi đó. Cô em dễ thương lắm.
-         Anh đã hứa rồi mà.
-         Cô em cũng thương em lắm đó.
Tôi nghe như có một vết cắt đâu đó trên người tôi, đau nhói. Cô giáo thương em. Bạn bè của em thương em. Một chàng nào đó sẽ thương em. Em sẽ không cần đến tôi nữa sao? 
     Chúng tôi là những người khách cuối cùng rời quán. Đường phố Sài Gòn hôm đó vắng vẻ. Lòng tôi chợt thấy trống trải như đường không có khách bộ hành. Ba Năm thư thái, hài lòng. Vân hơi buồn ngủ nhưng vui lắm. Tôi thì vui buồn lẩn lộn. Vết đau trong lòng tôi bớt đi nhiều rồi. Đêm đó tôi và ba Năm đều khó ngủ. Không biết ba Năm có nghe không chứ tôi thì nghe tiếng mớ của Vân rất rỏ.
-          Anh hai! Anh hứa rồi mà. Anh hai! Anh hai!

                                                                  Rạch Giá, Jun 23, 2015
                                                                                        Lương Ngọc Thành

              (Tôi dành tặng những người cha nuôi trên đời này nhân ngày CHA.) 

Saturday, August 23, 2014